Trần Thị Mai Liên: người phụ nữ từng không dám nhìn mình trong gương — và điều tôi muốn nói với ai đang nghĩ “thôi, tuổi này rồi”

Có một khoảnh khắc rất nhỏ mà nhiều người trung niên tôi gặp đều đã từng trải qua, chỉ là ít ai nói ra.

Đó là lúc con cháu giơ điện thoại lên: “Cả nhà mình chụp một tấm nào!” Và Bạn — theo phản xạ — lùi ra sau một bước. Hoặc đứng vào, nhưng khép môi lại, cười mà không để lộ hàm răng. Tối đó, khi tấm ảnh hiện lên nhóm gia đình, Bạn lướt qua thật nhanh, khẽ nghĩ: “Mình dạo này trông già quá.”

Rồi Bạn tự trấn an mình bằng một câu quen thuộc: “Thôi, tuổi này rồi, kệ.”

Tôi viết bài này vì câu “kệ” ấy. Không phải để nói về răng — chưa vội. Tôi muốn kể cho Bạn nghe về một người tôi quen, một người từng “kệ” chính mình suốt một quãng dài, rồi thôi kệ. Và những gì chị ấy học được, tôi nghĩ ai trong chúng ta cũng nên nghe một lần.

Vì sao chúng ta lặng lẽ ngừng nhìn chính mình

Có một điều lạ về tuổi trung niên mà không ai dạy ta: ta không đột ngột bỏ mặc bản thân. Ta bỏ mặc từ từ, bằng những câu nói dịu dàng.

“Già rồi, làm đẹp làm gì.” “Để tiền lo cho con.” “Sức khoẻ còn chả xong, hơi đâu.”

Nghe thì hợp lý. Nhưng nếu để ý, Bạn sẽ thấy mỗi câu như vậy đều là một lần ta quay lưng với cái gương thêm một chút. Đầu tiên là không soi gương lâu nữa. Rồi né ống kính. Rồi ngại chỗ đông người. Rồi cười ít đi. Một người mà thôi nhìn chính mình, dần dần cũng thôi chăm sóc chính mình — vì thứ ta không nhìn tới thì ta không thấy nó cần gì.

Trong nghề, tôi nhận ra một điều: có một khoảng cách rất lớn giữa “một tình trạng có thể thay đổi” và “một bản án đóng đinh vĩnh viễn”. Tuổi tác không phải bản án. Một vóc dáng đã khác đi sau sinh nở — không phải bản án. Một hàm răng đã thiếu vài chiếc — cũng không phải bản án. Đó là những tình trạng. Mà tình trạng thì luôn có đường để nhìn lại, và thường là còn nhiều lựa chọn hơn ta tưởng.

Cái bẫy nằm ở chỗ: khi ta gắn cho nó cái mác “tuổi này rồi”, ta biến một tình trạng thay đổi được thành một lời tiên tri không lối thoát. Và ta ngừng đi tìm.

Người tôi sắp kể là một bằng chứng sống rằng lời tiên tri ấy sai.

Chị Mai Liên và cái gương chị từng trốn

Tôi biết chị Trần Thị Mai Liên trong quãng thời gian chúng tôi cùng học — hai người phụ nữ ở hai nghề chẳng liên quan gì nhau, ngồi cạnh nhau trong một lớp học về cách làm nghề tử tế hơn. Nhìn chị bây giờ — tự tin, gọn gàng, đứng lớp dạy người khác — ít ai đoán được chị bắt đầu từ đâu.

Chị kể, sau sinh, chị cũng như bao người phụ nữ khác: nhìn vào gương mà không nhận ra mình. Nhịn ăn thì mệt. Tập thì không có thời gian. Uống đủ thứ mà số đo vẫn nằm im. Cái cảm giác cố gắng mãi mà không thấy kết quả — chị bảo chị hiểu nó rõ hơn ai hết.

Điều tôi trân trọng ở chị không phải là chị đẹp lên. Mà là chị đã thôi kệ. Từ chỗ bế tắc đó, chị đi tìm một con đường khác, theo học một người thầy, luyện nghề bấm huyệt giảm béo bằng tay ròng rã. Lần đầu tiên thấy số đo của chính mình thay đổi thật, chị biết mình đã đi đúng đường.

Rồi chị làm một việc mà tôi nghĩ mới là phần đẹp nhất: chị không giữ nó cho riêng mình. Suốt 6 năm, chị đi sâu vào nghề rồi truyền lại cho người khác — cho các chủ spa, cho những người mẹ bỉm sữa muốn có một cái nghề trong tay, cho chị em công nhân, dân văn phòng muốn tự chủ. Với chị, công việc ấy trao cho một người phụ nữ hai thứ cùng lúc: một vóc dáng để tự tin, và một cái nghề để tự chủ tài chính.

Chị không phải kiểu người “giỏi sẵn”. Chị là kiểu người từng khổ y như mình, rồi tự tìm đường ra, rồi quay lại cầm tay người khác. Bạn có thể đọc trọn câu chuyện ấy bằng chính lời chị kể tại trang giới thiệu của chị Mai Liên — tôi để link ở đây vì tôi tin câu chuyện của chị đáng để một người đang “kệ” chính mình đọc qua.

Tôi kể lại đây với tư cách một người bạn, bằng chính lời chị. Đây là trải nghiệm riêng của chị Mai Liên — mỗi người một cơ địa, một hoàn cảnh, nên tôi không nói thay chị về chuyện nghề của chị. Điều tôi muốn Bạn mang theo không phải một phương pháp, mà một tinh thần: thôi kệ chính mình.

Chị không cứu mỗi vòng eo của chị. Chị dạy tôi — và có lẽ dạy cả Bạn — rằng cái gương không phải kẻ thù. Ta chỉ cần thôi trốn nó.

Bốn việc nhỏ Bạn làm được ngay tuần này

Câu chuyện của chị Mai Liên là về vóc dáng. Nhưng bài học thì rộng hơn thế — nó đúng với bất cứ phần nào của bản thân mà Bạn đang lặng lẽ bỏ mặc, kể cả nụ cười. Đây là bốn bước tôi hay gợi ý:

  1. Chụp một tấm ảnh thật của mình và nhìn thẳng. Không né. Không xoá. Chỉ nhìn, như nhìn một người mình thương. Bạn không thể chăm sóc thứ Bạn không dám nhìn.
  2. Tách “điều không đổi được” ra khỏi “điều đổi được”. Tuổi thì ta không lùi được — đúng. Nhưng vóc dáng, làn da, một hàm răng đã thiếu — phần lớn là tình trạng, không phải bản án. Đừng gộp tất cả vào chung một chữ “già”.
  3. Đi một bước nhỏ để BIẾT tình trạng thật của mình. Với vóc dáng, là hỏi một người có nghề. Với hàm răng, là đi khám và chụp phim cho biết mình đang ở đâu — biết rồi mới thong thả tính, chứ không phải quyết định gì ngay. Nhiều nỗi sợ tan đi chỉ sau một lần biết rõ.
  4. Chọn một người dẫn đường tử tế, thay vì tự loay hoay. Chị Mai Liên đổi đời khi có một người thầy. Điều gì đúng với vóc dáng cũng đúng với sức khoẻ răng miệng: một người có nghề, nói thật, không hù doạ, đi cùng Bạn — đáng giá hơn nhiều năm tự dằn vặt một mình.

Điều ngược đời tôi học được

Ta hay nghĩ tự tin đến từ việc trẻ lại. Nên khi không trẻ lại được, ta buông.

Nhưng nhìn chị Mai Liên, tôi hiểu ra điều ngược lại: tự tin không đến từ việc trẻ lại, mà đến từ việc thôi trốn chính mình. Chị không quay về tuổi đôi mươi. Chị chỉ thôi quay lưng với cái gương, và bắt đầu chăm sóc con người trong đó. Chừng đó là đủ để một người phụ nữ đứng thẳng trở lại.

Đầu tư cho bản thân ở tuổi trung niên không phải là phù phiếm. Đó là cách Bạn nói với chính mình rằng: mình vẫn còn xứng đáng. Và một người mẹ, người bà biết tự chăm mình, cũng là người ở bên con cháu được lâu hơn, vui hơn.

Lời mời nhỏ

Nếu Bạn đang loay hoay với vóc dáng, hoặc muốn có một cái nghề để tự chủ, câu chuyện của chị Mai Liên là một chỗ đáng để bắt đầu đọc.

Còn nếu cái gương mà Bạn đang trốn là nụ cười — nếu Bạn hay khép môi trong ảnh vì một vài chiếc răng đã mất, và vẫn tự nhủ “tuổi này rồi, kệ” — thì tôi mời Bạn đọc thêm một bài tôi viết riêng cho nỗi băn khoăn đó: người lớn tuổi mất răng rồi có trồng lại được không. Bạn không cần quyết định gì hôm nay. Chỉ cần biết rằng mình vẫn còn lựa chọn — như chị Mai Liên từng biết.

Tuổi nào cũng xứng đáng được nhìn thẳng vào gương và mỉm cười.


P/S: Câu chuyện của chị Trần Thị Mai Liên trong bài được kể lại với tư liệu từ chính bài “về tôi” trên blog của chị: mailiengiambeo.com/gioi-thieu. Cảm ơn chị đã cho phép tôi chia sẻ.

Bài viết mang tính chia sẻ và tham khảo, không thay thế cho việc thăm khám trực tiếp với bác sĩ. Các vấn đề sức khoẻ răng miệng cần được bác sĩ đánh giá cụ thể theo từng người.

Câu hỏi thường gặp

Tuổi trung niên rồi, đầu tư chăm sóc bản thân có còn kịp không?

Còn. Điều thay đổi ở tuổi này không phải là “còn kịp hay không”, mà là ta cần chọn đúng việc đáng làm và một người dẫn đường tử tế, thay vì thử mò mọi thứ. Bắt đầu muộn vẫn hơn không bao giờ bắt đầu.

Tôi ngại nhất là bỏ công bỏ của rồi không có kết quả. Làm sao bớt sợ điều đó?

Nỗi sợ đó rất chính đáng — chị Mai Liên cũng từng “uống đủ thứ mà số đo nằm im”. Cách bớt sợ không phải là nhắm mắt làm liều, mà là biết rõ tình trạng thật của mình trước rồi mới quyết. Với sức khoẻ răng miệng, một buổi khám và chụp phim cho Bạn biết mình đang ở đâu và có những lựa chọn nào — biết rồi thì bớt sợ hẳn.

Vì sao một bác sĩ răng lại đi kể chuyện giảm béo?

Vì tôi tin sự tự ti về ngoại hình ở tuổi trung niên là một, dù nó nằm ở vòng eo hay ở nụ cười. Cái gốc giống nhau: ta thôi dám nhìn mình. Câu chuyện của một người bạn ở nghề khác nhiều khi lại soi sáng chính nỗi băn khoăn của mình rõ hơn mọi lời khuyên chuyên môn.

Tôi muốn bắt đầu từ hàm răng của mình thì nên làm gì trước?

Bước đầu tiên luôn là đi khám và chụp phim để biết tình trạng thật, không cam kết gì cả. Từ đó bác sĩ và Bạn cùng bàn phương án phù hợp với sức khoẻ và mong muốn của Bạn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang