Phạm Thành Long — người dẫn đường cho người làm kinh doanh

Phạm Thành Long giảng trên sân khấu Eagle Camp
Phạm Thành Long tại Eagle Camp — người dẫn đường cho hàng nghìn doanh nhân.

Bạn giỏi nghề, cày cật lực, nhưng vẫn thấy mình đi một mình? Có một người đã dắt tay hơn 15.000 doanh nhân đi qua đúng chỗ bạn đang đứng.

Có một câu tôi từng tự nói với mình suốt mấy năm: “Mình làm quần quật thế này, mà sao vẫn không lớn lên được?”

Bạn có thấy quen không?

Người làm kinh doanh chúng ta ít khi lười. Ngược lại là đằng khác — dậy sớm hơn nhân viên, về muộn hơn tất cả, ôm hết việc vào người rồi tự nhủ “ráng thêm chút nữa”. Nhưng cày như trâu không đồng nghĩa với giàu. Bận rộn không phải là thành công. Nó chỉ là bận rộn.

Rồi đến cái thứ hai, khó nói hơn. Chúng ta giỏi nghề — tay nghề, sản phẩm, chuyên môn, có thể tự hào. Nhưng hễ đụng đến chuyện bán hàng, đưa khách về, nói cho người ta hiểu mình đáng giá bao nhiêu… là lúng túng. Nhiều người trong chúng ta còn thấy bán hàng là cái gì đó phải “hạ mình”, phải chèo kéo. Nên giỏi mà vẫn ế.

Và cái thứ ba, cái ít ai nói ra: chúng ta đi một mình. Không bản đồ. Không ai đi trước quay lại bảo “chỗ này sụt, tránh ra”. Tự mò, tự sai, rồi tự trả giá bằng chính những năm tháng đẹp nhất của đời mình.

Sáu tháng gần đây, thứ thay đổi tôi nhiều nhất không phải một cuốn sách, cũng không phải một mẹo hay. Là một người thầy. Ông tên Phạm Thành Long.

“Tôi không phải là một coder, cũng chẳng phải developer. Tôi là một nhà huấn luyện.”

Ông không tự gọi mình là chuyên gia làm giàu. Trước khi đứng lớp, ông là luật sư sở hữu trí tuệ — 25 năm, mở công ty luật từ năm 2001. Mười ba năm nay ông làm một việc: huấn luyện người làm kinh doanh. Hơn 15.000 doanh nhân đã trả tiền ngồi học ông. Ông đang giữ vai trò điều phối một cộng đồng doanh nhân BNI ở Hà Nội với gần 2.700 chủ doanh nghiệp. Mấy con số đó không phải để loè. Chúng chỉ nói một điều: người này đã đứng ở chỗ bạn đang đứng, và đã dắt rất nhiều người đi qua.

Nhưng thứ tôi quý ở ông không nằm ở mấy con số. Nó nằm ở chỗ ông trả lời đúng ba câu hỏi ở trên.

Với cái “bận mà không giàu” — ông không xúi tôi làm nhiều hơn. Ông bắt tôi ngồi xuống nhìn lại: tiền đi vào đâu, lợi nhuận nằm ở đâu, đâu là việc đẻ ra tiền và đâu là việc chỉ khiến mình mệt. Ông có nguyên một hệ thống cho chuyện đó. Bận ít đi, mà việc lại chạy hơn.

Với cái “giỏi nghề mà dốt bán” — ông dạy tôi một câu nhớ mãi: bán lợi ích, đừng bán sản phẩm. Bán hàng tử tế không phải là chèo kéo. Nó là giúp đúng người nhìn ra thứ họ vẫn cần mà chưa gọi được tên. Từ ngày thấm điều này, tôi thôi ngượng khi mời khách.

Và với cái đau nhất — đi một mình — ông cho tôi đúng thứ tôi thiếu: một tấm bản đồ, và những người cùng đi. Không phải để dựa dẫm. Để bớt lạc.

Tôi không tin vào những người thầy hứa cho bạn giàu nhanh. Người dẫn đường thật sự chẳng bao giờ hứa hái sao trên trời. Họ làm một việc giản dị mà quý: đi trước bạn một đoạn, rồi quay lại chỉ chỗ nào sụt, chỗ nào có lối tắt, chỗ nào đừng phí sức. Bước chân, vẫn phải là của bạn.

Tôi sẽ không kể thay ông ở đây. Chân dung đầy đủ của thầy được kể bằng chính trang giới thiệu chính thức: Phạm Thành Long là ai.

Còn nếu bạn muốn thấy một người bình thường đổi khác thế nào khi có người dẫn đường, tôi kể ở câu chuyện của một người đồng đội — và cả hành trình của chính tôi.

Nếu bạn cũng đang cày cật lực mà vẫn thấy mình loay hoay một mình, có khi thứ bạn thiếu không phải là cố gắng thêm — mà là một người đã đi qua con đường đó. Tôi để lại đây câu chuyện của người thầy đã đổi cách tôi làm nghề. Bạn cứ đọc thử. Không mất gì, biết đâu lại gặp đúng thứ mình đang tìm.

P/S: Bạn không cần bắt đầu bằng điều gì to tát. Hôm nay, thay vì tự nhủ “để mai tính”, bạn hãy làm một việc nhỏ: đọc thử câu chuyện của người thầy, rồi chọn đúng một thứ trong công việc của mình để sửa ngay trong tuần này.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang